閒吟

宋代 章甫
梅花白尽柳初黄,春未平分日已长。 老眼明边湖水绿,閒愁来处楚山苍。 高吟且喜诗无病,痛饮方知酒有肠。 南北故人强健否,谁知旅鬓欲秋霜。
méi huā bái jǐn liǔ chū huáng   chūn wèi píng fēn zhǎng  
lǎo yǎn míng biān shuǐ 绿   xián chóu lái chù chǔ shān cāng  
gāo yín qiě shī bìng   tòng yǐn fāng zhī jiǔ yǒu cháng  
nán běi rén qiáng jiàn fǒu   shéi zhī bìn qiū shuāng