閒意

宋代 张侃
秋来才几日,得雨洗暑气。庭前容人行,琐细开野卉。 似觉气象殊,鄙薄牡丹贵。不是怨春风,政缘出处异。 柔得千年存,刚则片时易。弹指秋又深,静处觑万汇。 胡床倚竹根,清入诗人胃。好风缓缓来,侧耳听络纬。
qiū lái cái   shǔ tíng qián róng rén xíng suǒ   kāi huì    
shì jué xiàng shū   dan guì shì yuàn chūn fēng zhèng   yuán chū chù    
róu qiān nián cún   gāng piàn shí tán zhǐ qiū yòu shēn jìng   chǔ wàn huì    
chuáng zhú gēn   qīng shī rén wèi hǎo fēng huǎn huǎn lái   ěr tīng luò wěi