闲夜二首

唐代 司空图
道侣难留为虐棋,邻家闻说厌吟诗。 前峰月照分明见,夜合香中露卧时。 此身闲得易为家,业是吟诗与看花。 若使他生抛笔砚,更应无事老烟霞。
dào nán liú wèi nüè   lín jiā wén shuō yàn yín shī
qián fēng yuè zhào fēn míng jiàn   xiāng zhōng shí
shēn xián wèi jiā   shì yín shī kàn huā
ruò shǐ 使 shēng pāo yàn   gèng yīng shì lǎo yān xiá