闲适吟

宋代 邵雍
为士幸而居盛世,住家况复在中都。 虚名浮利非我有,绿水青山何处无。 选胜直宜寻美景,命俦须是择吾徒。 乐闲本属闲人事,又与偷闲事更殊。
wèi shì xìng ér shèng shì   zhù jiā kuàng zài zhōng dōu  
míng fēi yǒu   绿 shuǐ qīng shān chǔ  
xuǎn shèng zhí xún měi jǐng   mìng chóu shì  
xián běn shǔ xián rén shì   yòu tōu xián shì gèng shū