岘山樵隐歌为二令刘克和赋

元代 胡奎
刘侯襄阳人,自言襄阳好。樵居卜隐岘山阳,汉水一江流浩浩。 朝汲江上水,暮樵山中云。拂石坐垂钓,读书行负薪。 笑杀风流晋山简,习家池头意萧散。小儿拍手唱铜鞮,马上归来不知晚。 更忆羊公堕泪碑,英雄一代令人思。鸣笳叠鼓白日动,千载以来如见之。 汉江之水蒲萄绿,日暮行歌大堤曲。大堤女儿花满头,把臂蹋歌歌不足。 宦辙东西十五年,前程如此隔三千。夜来梦逐南风去,直到庞公旧宅前。 石田可耕山可屋,瑶草金芝满丹谷。功成它日赋归来,我亦相从学樵牧。
liú hóu xiāng yáng rén   yán xiāng yáng hǎo qiáo bo yǐn xiàn shān yáng hàn   shuǐ jiāng liú hào hào    
cháo jiāng shàng shuǐ   qiáo shān zhōng yún shí zuò chuí diào   shū xíng xīn    
xiào shā fēng liú jìn shān jiǎn   jiā chí tóu xiāo sàn xiǎo ér pāi shǒu chàng tóng   shàng guī lái zhī wǎn    
gèng yáng gōng duò lèi bēi   yīng xióng dài lìng rén míng jiā dié bái dòng qiān   zǎi lái jiàn zhī    
hàn jiāng zhī shuǐ táo 绿   xíng ér huā mǎn tóu      
huàn zhé dōng 西 shí nián   qián chéng sān qiān lái mèng zhú nán fēng zhí   dào páng gōng jiù zhái qián    
shí tián gēng shān   yáo cǎo jīn zhī mǎn dān gōng chéng guī lái   xiāng cóng xué qiáo