仙人篇

明代 王世贞
结茅华山颠,上有苍鳞车。仙者四五人,要我偕所如。 遨游天汉上,经历万里馀。人间所见星,乃是千白榆。 玫瑰切庭阶,木难交绮疏。不知何宫殿,但怪非人居。 呀然珠帘起,四角垂流苏。中坐太乙君,夹侍青童姝。 饮我丹霞浆,令我易肌肤。碧藕错朱桃,玉馔芬且腴。 天乐不能名,但用穷欢娱。回首望故乡,妻孥不得俱。 坐此一念谪,聊复在泥涂。疆畴虽历历,他姓治田庐。 欲返渺何因,恻怆但含吁。
jié máo huà shān diān   shàng yǒu cāng lín chē xiān zhě rén yào   xié suǒ    
áo yóu tiān hàn shàng   jīng wàn rén jiān suǒ jiàn xīng nǎi   shì qiān bái    
méi guī qiè tíng jiē   nàn jiāo shū zhī gōng diàn dàn 殿   guài fēi rén    
rán zhū lián   jiǎo chuí liú zhōng zuò tài jūn jiā   shì qīng tóng shū    
yǐn dān xiá jiāng   lìng ǒu cuò zhū táo   zhuàn fēn qiě    
tiān néng míng   dàn yòng qióng huān huí shǒu wàng xiāng      
zuò niàn zhé   liáo zài jiāng chóu suī   xìng zhì tián    
fǎn miǎo yīn   chuàng dàn hán