闲趣

宋代 陆游
老至衰滋剧,秋高病尚侵。 坐看儿学字,卧听客弹琴。 囷满雀方斗,栖寒鸡欲瘖。 世情元自嬾,不是事违心。
lǎo zhì shuāi   qiū gāo bìng shàng qīn
zuò kàn ér xué   tīng tán qín
qūn mǎn què fāng dòu   hán yīn
shì qíng yuán lǎn   shì shì wéi xīn