闲居自述

宋代 陆游
自许山翁懒是真,纷纷外物岂关身。花如解笑还多事,石不能言最可人。 净扫明窗凭素几,闲穿密竹岸乌巾。残年自有青天管,便是无锥也未贫。
shān wēng lǎn shì zhēn   fēn fēn wài guān shēn huā jiě xiào hái duō shì shí   néng yán zuì rén    
jìng sǎo míng chuāng píng   xián chuān 穿 zhú àn jīn cán nián yǒu qīng tiān guǎn biàn   shì 便 zhuī wèi pín