閒居燕坐望城隅李花

元代 刘诜
春晴满天地,我独了一室。得欣或暂时,积念动弥日。 遥花洗宿润,姝静耿独立。日光照素服,玉气起数尺。 纷纷看花人,车马共朝夕。幽意当谁言,微风断城笛。
chūn qíng mǎn tiān   le shì xīn huò zàn shí   niàn dòng    
yáo huā 宿 rùn   shū jìng gěng guāng zhào   shù chǐ    
fēn fēn kàn huā rén   chē gòng zhāo yōu dāng shuí yán wēi   fēng duàn chéng