閒居四时吟 其三

明代 沈周
秋凉我所爱,人情与时宜。因念康节言,还眷康乐嬉。 杖屦足济胜,出门随所之。举睇达遐迩,山水陈高卑。 洞庭吹白波,落木不可持。我特览明镜,因之悲素丝。 素丝不复玄,物变咸有时。亟欲学神仙,早悯气血衰。 羡彼南山色,青青无老期。
qiū liáng suǒ ài   rén qíng shí yīn niàn kāng jié yán hái   juàn kāng    
zhàng shèng   chū mén suí suǒ zhī xiá ěr shān   shuǐ chén gāo bēi    
dòng tíng chuī bái   luò chí lǎn míng jìng yīn   zhī bēi    
xuán   biàn xián yǒu shí xué shén xiān zǎo   mǐn xuè shuāi    
xiàn nán shān   qīng qīng lǎo