閒居 其五

明代 袁宏道
空斋独坐拥残薪,笔有枯芒研有鳞。梦里风窗听似语,山中烟树念如人。 儿童也解谈东事,箫鼓何因动壮邻。竟日飞霾无却处,一层吹了一层尘。
kōng zhāi zuò yōng cán xīn   yǒu máng yán yǒu lín mèng fēng chuāng tīng shì shān   zhōng yān shù niàn rén    
ér tóng jiě tán dōng shì   xiāo yīn dòng zhuàng lín jìng fēi mái què chù   céng chuī le céng chén