閒居 其五

明代 袁宏道
空齋獨坐擁殘薪,筆有枯芒研有鱗。夢裡風窗聽似語,山中煙樹念如人。 兒童也解談東事,簫鼓何因動壯鄰。竟日飛霾無卻處,一層吹了一層塵。
kōng zhāi zuò yōng cán xīn   yǒu máng yán yǒu lín mèng fēng chuāng tīng shì shān   zhōng yān shù niàn rén    
ér tóng jiě tán dōng shì   xiāo yīn dòng zhuàng lín jìng fēi mái què chù   céng chuī le céng chén