闲居遣兴

宋代 王安石
惨惨秋阴绿树昏,荒城高处闭柴门。 愁消日月忘身世,静对溪山忆酒樽。 南去干戈何日解,东来馹骑此时奔。 谁将天下安危事,一把诗书子细论。
cǎn cǎn qiū yīn 绿 shù hūn   huāng chéng gāo chù chái mén
chóu xiāo yuè wàng shēn shì   jìng duì shān jiǔ zūn
nán gān jiě   dōng lái shí bēn
shuí jiāng tiān xià ān wēi shì   shī shū lùn