闲居即事
新旧音书寂不来,略无一事可萦怀。春风寂寞花侵路,野寺荒凉草上阶。
剩欲出门留客坐,不妨扶杖看僧斋。无人会得庞公意,只道渊明是正侪。
xīn
新
jiù
旧
yīn
音
shū
书
jì
寂
bù
不
lái
来
,
lüè
略
wú
无
yī
一
shì
事
kě
可
yíng
萦
huái
怀
chūn
。
fēng
春
jì
风
mò
寂
huā
寞
qīn
花
lù
侵
yě
路
,
sì
野
huāng
寺
liáng
荒
cǎo
凉
shàng
草
jiē
上
阶
。
shèng
剩
yù
欲
chū
出
mén
门
liú
留
kè
客
zuò
坐
,
bù
不
fáng
妨
fú
扶
zhàng
杖
kàn
看
sēng
僧
zhāi
斋
wú
。
rén
无
huì
人
de
会
páng
得
gōng
庞
yì
公
zhī
意
,
dào
只
yuān
道
míng
渊
shì
明
zhèng
是
chái
正
侪
。