闲居奉寄几道

宋代 王令
门前一径长寒莎,耳冷不闻车马过。 疏竹有风堪待月,空庭无雀可张罗。 道心自觉闲中得,懒性还从病後多。 回首西城望诗老,此心此性复如何。
mén qián jìng zhǎng hán shā   ěr lěng wén chē guò  
shū zhú yǒu fēng kān dài yuè   kōng tíng què zhāng luo  
dào xīn jué xián zhōng de   lǎn xìng hái cóng bìng hòu duō  
huí shǒu 西 chéng wàng shī lǎo   xīn xìng