闲居

宋代 梅尧臣
读易忘饥倦,东窗尽日开。 庭花昏自敛,野蝶昼还来。 谩数过篱笋,遥窥隔叶梅。 唯愁车马入,门外起尘埃。
wàng juàn   dōng chuāng jìn kāi  
tíng huā hūn liǎn   dié zhòu hái lái  
mán shù guò sǔn   yáo kuī méi  
wéi chóu chē   mén wài chén āi