襄阳怀古

宋代 苏洵
我行襄阳野,山色向人明。 何以洗怀抱,悠哉汉水清。 辽辽岘山道,千载几人行。 踏尽山上土,山腰为之平。 道逢堕泪碣,不觉涕亦零。 借问羊叔子,何异葛孔明。 今人固已远,谁识前辈情。 朅来万山下,潭水转相萦。 水深不见底,中有杜预铭。 潭水竟未涸,后世自知名。 成功本无敌,好誉真儒生。 自从三子亡,草中无豪英。 聊登岘山首,泪与汉流倾。
xíng xiāng yáng   shān xiàng rén míng  
huái 怀 bào   yōu zāi hàn shuǐ qīng  
liáo liáo xiàn shān dào   qiān zǎi rén xíng  
jǐn shān shàng   shān yāo wèi zhī píng  
dào féng duò lèi jié   jué líng  
jiè wèn yáng shū zi   kǒng míng  
jīn rén yuǎn   shuí shí qián bèi qíng  
qiè lái wàn shān xià   tán shuǐ zhuǎn xiāng yíng  
shuǐ shēn jiàn   zhōng yǒu míng  
tán shuǐ jìng wèi   hòu shì zhī míng  
chéng gōng běn   hǎo zhēn shēng  
cóng sān zi wáng   cǎo zhōng háo yīng  
liáo dēng xiàn shān shǒu   lèi hàn liú qīng