相文吉裕陵进香还任
千里遥持一瓣香,钧天无路觐先皇。翠华想像宸仪远,玉几弥留末命扬。
终古山川归永宅,九霄日月丽重光。东风不尽昭陵泪,回首空江烟水长。
qiān
千
lǐ
里
yáo
遥
chí
持
yī
一
bàn
瓣
xiāng
香
,
jūn
钧
tiān
天
wú
无
lù
路
jìn
觐
xiān
先
huáng
皇
cuì
。
huá
翠
xiǎng
华
xiàng
想
chén
像
yí
宸
yuǎn
仪
yù
远
,
jǐ
玉
mí
几
liú
弥
mò
留
mìng
末
yáng
命
扬
。
zhōng
终
gǔ
古
shān
山
chuān
川
guī
归
yǒng
永
zhái
宅
,
jiǔ
九
xiāo
霄
rì
日
yuè
月
lì
丽
chóng
重
guāng
光
dōng
。
fēng
东
bù
风
jìn
不
zhāo
尽
líng
昭
lèi
陵
huí
泪
,
shǒu
回
kōng
首
jiāng
空
yān
江
shuǐ
烟
zhǎng
水
长
。