乡年友程御史良用子然随计来见喜君之有后而惜其年之不永也诗以吊之
相逢问讯一悲凉,回首江云宰木长。千古交期只文字,百年心事有冰霜。
身因许国终羁旅,天以馀忠付两郎。高卧九原无复恨,此生曾不愧冠裳。
xiāng
相
féng
逢
wèn
问
xùn
讯
yī
一
bēi
悲
liáng
凉
,
huí
回
shǒu
首
jiāng
江
yún
云
zǎi
宰
mù
木
zhǎng
长
。
。
qiān
千
gǔ
古
jiāo
交
qī
期
zhǐ
只
wén
文
zì
字
,
bǎi
百
nián
年
xīn
心
shì
事
yǒu
有
bīng
冰
shuāng
霜
。
。
shēn
身
yīn
因
xǔ
许
guó
国
zhōng
终
jī
羁
lǚ
旅
,
tiān
天
yǐ
以
yú
馀
zhōng
忠
fù
付
liǎng
两
láng
郎
。
。
gāo
高
wò
卧
jiǔ
九
yuán
原
wú
无
fù
复
hèn
恨
,
cǐ
此
shēng
生
céng
曾
bù
不
kuì
愧
guān
冠
cháng
裳
。
。