鄉年友程御史良用子然隨計來見喜君之有後而惜其年之不永也詩以吊之
相逢問訊一悲涼,回首江雲宰木長。千古交期只文字,百年心事有冰霜。
身因許國終羈旅,天以餘忠付兩郎。高臥九原無復恨,此生曾不愧冠裳。
xiāng
相
féng
逢
wèn
問
xùn
訊
yī
一
bēi
悲
liáng
涼
,
huí
回
shǒu
首
jiāng
江
yún
雲
zǎi
宰
mù
木
zhǎng
長
。
。
qiān
千
gǔ
古
jiāo
交
qī
期
zhǐ
只
wén
文
zì
字
,
bǎi
百
nián
年
xīn
心
shì
事
yǒu
有
bīng
冰
shuāng
霜
。
。
shēn
身
yīn
因
xǔ
許
guó
國
zhōng
終
jī
羈
lǚ
旅
,
tiān
天
yǐ
以
yú
餘
zhōng
忠
fù
付
liǎng
兩
láng
郎
。
。
gāo
高
wò
臥
jiǔ
九
yuán
原
wú
無
fù
復
hèn
恨
,
cǐ
此
shēng
生
céng
曾
bù
不
kuì
愧
guān
冠
cháng
裳
。
。