湘江洲尾快风挂帆

宋代 范成大
船头雪浪吼奔雷,十丈高帆满意开。 我自只凭忠信力,风应不为世情来。 儿童屡惜峰峦过,将士犹教鼓笛催。 明日祝融天柱去,更烦先卷乱云堆。
chuán tóu xuě làng hǒu bēn léi   shí zhàng gāo fān mǎn kāi
zhǐ píng zhōng xìn   fēng yīng wéi shì qíng lái
ér tóng fēng luán guò   jiàng shì yóu jiào cuī
míng zhù róng tiān zhù   gèng fán xiān juǎn luàn yún duī