相和歌辞·乌夜啼

唐代 张祜
忽忽南飞返,危丝共怨凄。 暗霜移树宿,残夜绕枝啼。 咽绝声重叙,愔淫思乍迷。 不妨还报喜,误使玉颜低。
nán fēi fǎn   wēi gòng yuàn
àn shuāng shù 宿   cán rào zhī
yān jué shēng zhòng   yīn yín zhà
fáng hái bào   shǐ 使 yán