相和歌辞 上留田

唐代 李白
行至上留田,孤坟何峥嵘。积此万古恨,春草不复生。 悲风四边来,肠断白杨声。借问谁家地,埋没蒿里茔。 古老向余言,言是上留田。蓬科马鬣今已平,昔之弟死兄不葬。 他人于此举铭旌,一鸟死,百鸟鸣,一兽死,百兽惊。 桓山之禽别离苦,欲去回翔不能征。田氏仓卒骨肉分,青天白日摧紫荆。 交柯之木本同形,东枝憔悴西枝荣。无心之物尚如此,参商胡乃寻天兵。 孤竹延陵,让国扬名。高风缅邈,颓波激清。尺布之谣,塞耳不能听。
xíng zhì shàng liú tián   fén zhēng róng wàn hèn   chūn cǎo shēng
bēi fēng biān lái   cháng duàn bái yáng shēng jiè wèn shuí jiā   mái hāo yíng
lǎo xiàng yán   yán shì shàng liú tián péng liè jīn píng   zhī xiōng zàng
rén míng jīng   niǎo   bǎi niǎo míng   shòu   bǎi shòu jīng
huán shān zhī qín bié   huí xiáng néng zhēng tián shì cāng ròu fēn   qīng tiān bái cuī jīng
jiāo zhī běn tóng xíng   dōng zhī qiáo cuì 西 zhī róng xīn zhī shàng   shēn shāng nǎi xún tiān bīng
zhú yán líng   ràng guó yáng míng gāo fēng miǎn miǎo   tuí qīng chǐ zhī yáo   sāi ěr néng tīng