祥符寺大梅一树临水初开

宋代 孙觌
石梁茆屋雨苍苔,春风一笑冰容开。微澜浸月卧疏影,一枝的皪横江梅。 含情不语立雪久,飞步欲去凌波回。纷纷红紫莫浪出,我欲楚些招归来。
shí liáng máo cāng tái   chūn fēng xiào bīng róng kāi wēi lán jìn yuè shū yǐng   zhī de héng jiāng méi
hán qíng xuě jiǔ   fēi líng huí fēn fēn hóng làng chū   chǔ xiē zhāo guī lái