闲步

唐代 韩偓
庄南纵步游荒野,独鸟寒烟轻惹惹。傍山疏雨湿秋花, 僻路浅泉浮败果。樵人相见指惊麏,牧童四散收嘶马。 一壶倾尽未能归,黄昏更望诸峰火。
zhuāng nán zòng yóu huāng   niǎo hán yān qīng bàng shān shū shī 湿 qiū huā  
qiǎn quán bài guǒ qiáo rén xiàng jiàn zhǐ jīng jūn   tóng sàn shōu
qīng jìn wèi néng guī   huáng hūn gèng wàng zhū fēng huǒ