唐代 徐夤
不管人间是与非, 白云流水自相依。 一瓢挂树傲时代, 五柳种门吟落晖。 江上翠娥遗佩去, 岸边红袖采莲归。 客星辞得汉光武, 却坐江东旧藓矶。
guǎn rén jiān shì fēi  
bái yún liú shuǐ xiāng
piáo guà shù ào shí dài  
liǔ zhǒng mén yín luò huī
jiāng shàng cuì é pèi  
àn biān hóng xiù cǎi lián guī
xīng hàn guāng  
què zuò jiāng dōng jiù xiǎn