夏景 竹影金琐碎

宋代 刘辰翁
竹可淋漓画,难将竹影临。寂寥谁布地,琐碎总如金。 密处开为径,疏时舞又阴。汗青销作字,翡翠屑成林。 弄月平分破,临风凿落斟。锵然声入耳,忽认是徽琴。
zhú lín huà   nán jiāng zhú yǐng lín liáo shuí suǒ   suì zǒng jīn    
chǔ kāi wèi jìng   shū shí yòu yīn hàn qīng xiāo zuò fěi   cuì xiè chéng lín    
nòng yuè píng fēn   lín fēng záo luò zhēn qiāng rán shēng ěr   rèn shì huī qín