下风一首赠魏默深即题北道集后

清代 陈沆
直木无卑枝,清漪无杂鳞。君今甫二十,出语如有神。 洒然风雨气,倾倒万斛尘。古风日芜秽,大道成迷津。 各抱媕婀性,何以称诗人。遂如缁与素,渐染渐失真。 贱子不量力,颓翮思一振。区区自怡悦,安计笑且嗔。 把君北道集,怀抱生古春。流离浩满眼,凭车发哀呻。 惜哉徒为尔,不救民苦辛。今当与子别,行矣各爱身。 所期浮嚣尽,远与澹泊邻。
zhí bēi zhī   qīng lín jūn jīn èr shí chū   yǒu shén    
rán fēng   qīng dǎo wàn chén fēng huì   dào chéng jīn    
bào ān ē xìng   chēng shī rén suì jiān   rǎn jiàn shī zhēn    
jiàn liàng   tuí zhèn yuè ān   xiào qiě chēn    
jūn běi dào   huái 怀 bào shēng chūn liú hào mǎn yǎn píng   chē āi shēn    
zāi wéi ěr   jiù mín xīn jīn dāng zi bié xíng   ài shēn    
suǒ xiāo jǐn   yuǎn dàn lín