下風一首贈魏默深即題北道集後

清代 陳沆
直木無卑枝,清漪無雜鱗。君今甫二十,出語如有神。 洒然風雨氣,傾倒萬斛塵。古風日蕪穢,大道成迷津。 各抱媕婀性,何以稱詩人。遂如緇與素,漸染漸失真。 賤子不量力,頹翮思一振。區區自怡悅,安計笑且嗔。 把君北道集,懷抱生古春。流離浩滿眼,憑車發哀呻。 惜哉徒為爾,不救民苦辛。今當與子別,行矣各愛身。 所期浮囂盡,遠與澹泊鄰。
zhí bēi zhī   qīng lín jūn jīn èr shí chū   yǒu shén    
rán fēng   qīng dǎo wàn chén fēng huì   dào chéng jīn    
bào ān ē xìng   chēng shī rén suì jiān   rǎn jiàn shī zhēn    
jiàn liàng   tuí zhèn yuè ān   xiào qiě chēn    
jūn běi dào   huái bào shēng chūn liú hào mǎn yǎn 滿 píng   chē āi shēn    
zāi wéi ěr   jiù mín xīn jīn dāng zi bié xíng   ài shēn    
suǒ xiāo jǐn   yuǎn dàn lín