下春风岭
东归已过春风岭,度尽千山路渐平。
人事水泡能几日,流光驹隙却堪惊。
居人落落多新屋,行店依依认旧程。
世事饱谙身已老,区区来往笑浮生。
dōng
东
guī
归
yǐ
已
guò
过
chūn
春
fēng
风
lǐng
岭
,
dù
度
jǐn
尽
qiān
千
shān
山
lù
路
jiàn
渐
píng
平
。
rén
人
shì
事
shuǐ
水
pào
泡
néng
能
jǐ
几
rì
日
,
liú
流
guāng
光
jū
驹
xì
隙
què
却
kān
堪
jīng
惊
。
jū
居
rén
人
luò
落
luò
落
duō
多
xīn
新
wū
屋
,
xíng
行
diàn
店
yī
依
yī
依
rèn
认
jiù
旧
chéng
程
。
shì
世
shì
事
bǎo
饱
ān
谙
shēn
身
yǐ
已
lǎo
老
,
qū
区
qū
区
lái
来
wǎng
往
xiào
笑
fú
浮
shēng
生
。