吴中晓寒曲

宋代 王琪
大泽穹天莽同色,碧瓦阊门晓花白。 石岩左右断行人,洞庭一夜冰千尺。 曾持汉节单于垒,北风如刀割人耳。 知怜冻足苦双摧,一生不向遐方履。 凭谁赠我紫衣裘,中吴风土清且柔。 令严气正天地肃,长歌白苧临寒流。 玉兰酒熟金醅溢,太白连云尚殊□。 书窗半掩昼始开,几日红梅断消息。
qióng tiān mǎng tóng   chāng mén xiǎo huā bái  
shí yán zuǒ yòu duàn háng rén   dòng tíng bīng qiān chǐ  
céng chí hàn jié chán lěi   běi fēng dāo rén ěr  
zhī lián dòng shuāng cuī   shēng xiàng xiá fāng  
píng shuí zèng qiú   zhōng fēng qīng qiě róu  
lìng yán zhèng tiān   cháng bái níng lín hán liú  
lán jiǔ shú jīn pēi   tài bái lián yún shàng shū    
shū chuāng bàn yǎn zhòu shǐ kāi   hóng méi duàn xiāo xi