五云诗

宋代 卫宗武
行岩万壑东南美,中有一山尤秀伟。 伊谁衣被以佳名,非雾非烟腾瑞气。 有人於此曾课书,出山能士为写图。 风林泉石振清响,佔毕吟诵声难模。 聚为胸中线五色,不补衣裳华衮黻。 乃作江湖漫浪游,奋藻扬葩肆吟笔。 文为人瑞要瑞时,时不与我文奚为。 何如抱书还旧隐,姑颂楚橘歌商芝。 吾衰一字不解作,平生学殖叹荒落。 为儒无用拟修玄,徒想仙人五云宅。
xíng yán wàn dōng nán měi   zhōng yǒu shān yóu xiù wěi  
shuí jiā míng   fēi fēi yān téng ruì  
yǒu rén céng shū   chū shān néng shì wèi xiě  
fēng lín quán shí zhèn qīng xiǎng   zhàn yín sòng shēng nán  
wèi xiōng zhōng xiàn 线   shang huá gǔn  
nǎi zuò jiāng màn làng yóu   fèn zǎo yáng yín  
wén wéi rén ruì yào ruì shí   shí wén wèi  
bào shū hái jiù yǐn   sòng chǔ shāng zhī  
shuāi jiě zuò   píng shēng xué zhí tàn huāng luò  
wèi yòng xiū xuán   xiǎng xiān rén yún zhái