五月二十四日晚雨忽晴浴罢独卧池亭云峰奇峭既夕方散

宋代 周紫芝
长虹截天雨初断,孤日翻光上银汉。忽从海底出三山,就中蓬莱正奇观。 黄金涂阙射日光,白玉飞栏入天半。青童舞女各媻姗,手执云幢影凌乱。 想得神清洞府君,应榜春皇侍香案。 群飞白鹤徒尔为,化作苍狗何劳看。神仙出没不久长,碧落天宫岂容玩。 荆王晓梦只须臾,神女乘鸾逐云散。人间幻化无不尔,空复欷歔一长叹。 老人假寐忽举头,但见明星光有烂。
cháng hóng jié tiān chū duàn   fān guāng shàng yín hàn cóng hǎi chū sān shān jiù   zhōng péng lái zhèng guān    
huáng jīn quē shè guāng   bái fēi lán tiān bàn qīng tóng pán shān shǒu   zhí yún zhuàng yǐng líng luàn    
xiǎng de shén qīng dòng jūn   yīng bǎng chūn huáng shì xiāng àn  
qún fēi bái ěr wèi   huà zuò cāng gǒu láo kàn shén xiān chū jiǔ cháng   luò tiān gōng róng wán    
jīng wáng xiǎo mèng zhǐ   shén chéng luán zhú yún sàn rén jiān huàn huà ěr kōng   cháng tàn    
lǎo rén jiǎ mèi tóu   dàn jiàn míng xīng guāng yǒu làn