武元直画乔君章莲峰小隐图

元代 赵秉文
武君非画师,胜槩饱胸臆。太华五千仞,驱写入盈尺。 飞泉峰顶来,落我松下石。清风忽吹散,琴上溅馀滴。 呼儿急写之,指下淋漓湿。未知责子翁,颇复有此适。 何时图中人,真作林下客。青山不违人,但恐富贵逼。 勇退良独难,此愿谁能必。向来燕赵閒,逆旅拜真逸。 儿时弄琴者,天涯老相识。俛仰四十年,父子埋双璧。 卷中题诗人,十九已仙籍。年光飞鸟过,纸上但陈迹。 对此还自伤,何事为物役。还丹日月迟,白首光阴疾。 文章真小技,身外皆长物。拂衣归去来,莲峰入心碧。
jūn fēi huà shī   shèng gài bǎo xiōng tài huá qiān rèn   xiě yíng chǐ
fēi quán fēng dǐng lái   luò sōng xià shí qīng fēng chuī sàn   qín shàng jiàn
ér xiě zhī   zhǐ xià lín shī 湿 wèi zhī zi wēng   yǒu shì
shí zhōng rén   zhēn zuò lín xià qīng shān wéi rén   dàn kǒng guì
yǒng tuì 退 liáng nán   yuàn shuí néng xiàng lái yān zhào xián   bài zhēn
ér shí nòng qín zhě   tiān lǎo xiāng shí yǎng shí nián   mái shuāng
juǎn zhōng shī rén   shí jiǔ xiān nián guāng fēi niǎo guò   zhǐ shàng dàn chén
duì hái shāng   shì wéi huán dān yuè chí   bái shǒu guāng yīn
wén zhāng zhēn xiǎo   shēn wài jiē cháng guī lái   lián fēng xīn