午阴坐清足轩

宋代 董嗣杲
云过秋天乱擘絮,风透秋窗遗剪刀。 客衣难禁如此候,离家失侣徒呼号。 肌骨癯然病易入,况复加以思虑劳。 行来行往失神隽,蛰此何殊悬壁猱。 莎底促织声更苦,唧唧唧唧声转高。 阑槛谩尔寄清足,石阶半落埋蓬蒿。 无人洗竹起荒翳,脆竿蠹叶缠薜荔。 繁阴不密绝午梦,安得清风袭襟袂。 摧残其来亦已久,心欲扶植茫无计。 钩帘痴坐空搔首,直睨秋云割新霁。 云卷云舒天自空,风生风止窗且闭。 未暇冥搜清足吟,邻园老鹤传孤唳。
yún guò qiū tiān luàn bāi   fēng tòu qiū chuāng jiǎn dāo  
nán jìn hòu   jiā shī háo  
rán bìng   kuàng jiā láo  
xíng lái xíng wǎng shī shén juàn   zhé shū xuán náo  
shā zhī shēng gèng   shēng zhuǎn gāo  
lán jiàn màn ěr qīng   shí jiē bàn luò mái péng hāo  
rén zhú huāng   cuì gān 竿 chán  
fán yīn jué mèng   ān qīng fēng jīn mèi  
cuī cán lái jiǔ   xīn zhí máng  
gōu lián chī zuò kōng sāo shǒu   zhí qiū yún xīn  
yún juǎn yún shū tiān kōng   fēng shēng fēng zhǐ chuāng qiě  
wèi xiá míng sōu qīng yín   lín yuán lǎo chuán