午陰坐清足軒

宋代 董嗣杲
雲過秋天亂擘絮,風透秋窗遺剪刀。 客衣難禁如此候,離家失侶徒呼號。 肌骨癯然病易入,況復加以思慮勞。 行來行往失神雋,蟄此何殊懸壁猱。 莎底促織聲更苦,唧唧唧唧聲轉高。 闌檻謾爾寄清足,石階半落埋蓬蒿。 無人洗竹起荒翳,脆竿蠹葉纏薜荔。 繁陰不密絕午夢,安得清風襲襟袂。 摧殘其來亦已久,心欲扶植茫無計。 鉤簾痴坐空搔首,直睨秋雲割新霽。 雲捲雲舒天自空,風生風止窗且閉。 未暇冥搜清足吟,鄰園老鶴傳孤唳。
yún guò qiū tiān luàn bāi   fēng tòu qiū chuāng jiǎn dāo  
nán jìn hòu   jiā shī háo  
rán bìng   kuàng jiā láo  
xíng lái xíng wǎng shī shén juàn   zhé shū xuán náo  
shā zhī shēng gèng   shēng zhuǎn gāo  
lán jiàn màn ěr qīng   shí jiē bàn luò mái péng hāo  
rén zhú huāng   cuì gān 竿 chán  
fán yīn jué mèng   ān qīng fēng jīn mèi  
cuī cán lái jiǔ   xīn zhí máng  
gōu lián chī zuò kōng sāo shǒu   zhí qiū yún xīn  
yún juǎn yún shū tiān kōng   fēng shēng fēng zhǐ chuāng qiě  
wèi xiá míng sōu qīng yín   lín yuán lǎo chuán