武夷猴

宋代 刘子寰
猕猴群居时,得食互争夺。嚣哓以力胜,无复长幼别。 及其有老病,同类争救活。嗛食置其旁,交来伺饥渴。 死埋高崖巅,并力事窊掘。乃知禀元命,无间䎉与狨。 质性有所偏,良能或焉阙。惟仁乃生理,恻隐由情发。 鸟乌知反哺,报祭及豺獭。人心具中和,推此与天达。 物欲为私蔽,真知反磨灭。利害怵于中,骨肉交朋绝。 一从失本心,比兽乃反劣。武夷山多猴,此事樵者说。 因书观□篇,惟日三省察。
hóu qún shí   shí zhēng duó xiāo xiāo shèng   zhǎng yòu bié    
yǒu lǎo bìng   tóng lèi zhēng jiù huó qiǎn shí zhì páng jiāo   lái    
mái gāo diān   bìng shì jué nǎi zhī bǐng yuán mìng   jiàn róng    
zhì xìng yǒu suǒ piān   liáng néng huò yān quē wéi rén nǎi shēng   yǐn yóu qíng    
niǎo zhī fǎn   bào chái rén xīn zhōng tuī   tiān    
wèi   zhēn zhī fǎn miè hài chù zhōng   ròu jiāo péng jué    
cóng shī běn xīn   shòu nǎi fǎn liè shān duō hóu   shì qiáo zhě shuō    
yīn shū guān   piān   wéi sān xǐng chá