午夜醉过腾王阁

近现代 添雪斋
翼轸清江岸,万灵出其夜。我魂既醉时,倏与高阁借。 独立如瞽聋,群风声欲哑。恍有狰狞爪,攫我将类祃。 暗流窜空途,速过密林罅。形迹未可知,馀骨将炙化。 速落破碎间,时痛不得罢。轰然一裂眦,旁路灯乱射。 前魂音渺茫,饰我以神话。薄雾已淡蓝,触手清凉下。
zhěn qīng jiāng àn   wàn líng chū hún zuì shí   shū gāo jiè
lóng   qún fēng shēng huǎng yǒu zhēng níng zhǎo   jué jiāng lèi
àn liú cuàn kōng   guò lín xià xíng wèi zhī   jiāng zhì huà
luò suì jiān   shí tòng hōng rán liè   páng dēng luàn shè
qián hún yīn miǎo máng   shì shén huà dàn lán   chù shǒu qīng liáng xià