午夜醉過騰王閣

近現代 添雪齋
翼軫清江岸,萬靈出其夜。我魂既醉時,倏與高閣借。 獨立如瞽聾,群風聲欲啞。恍有猙獰爪,攫我將類禡。 暗流竄空途,速過密林罅。形跡未可知,餘骨將炙化。 速落破碎間,時痛不得罷。轟然一裂眥,旁路燈亂射。 前魂音渺茫,飾我以神話。薄霧已淡藍,觸手清涼下。
zhěn qīng jiāng àn   wàn líng chū hún zuì shí   shū gāo jiè
lóng   qún fēng shēng huǎng yǒu zhēng níng zhǎo   jué jiāng lèi
àn liú cuàn kōng   guò lín xià xíng wèi zhī   jiāng zhì huà
luò suì jiān   shí tòng hōng rán liè   páng dēng luàn shè
qián hún yīn miǎo máng   shì shén huà dàn lán   chù shǒu qīng liáng xià