乌夜啼

宋代 宇文虚中
汝琴莫作归凤鸣,汝曲莫裁白鹤怨。明珠破璧挂高城,上有乌啼人不见。 堂中蜡炬红生花,门前绀幰七香车。博山夜长香烬冷,悠悠荡子留倡家。 妾机尚馀数梭锦,织恨传情还未忍。城乌为我尽情啼,知道单栖泪盈枕。
qín zuò guī fèng míng   cái bái yuàn míng zhū guà gāo chéng shàng   yǒu rén jiàn    
táng zhōng hóng shēng huā   mén qián gàn xiǎn xiāng chē shān zhǎng xiāng jìn lěng yōu   yōu dàng liú chàng jiā    
qiè shàng shù suō jǐn   zhī hèn chuán qíng hái wèi rěn chéng wèi jìn qíng zhī   dào dān lèi yíng zhěn