吴兴行赠归高士祚明

清代 顾炎武
北风十二月,游子向吴兴。榜人问何之,不言但沾膺。 三年干戈暗乡国,有兄不得归茔域。高堂有母儿一人,负米百里伤哉贫。 此来海虞两月日,裁得白金可半镒。归来入门不暇餐,直走山下求兄棺。 湖中雪满七十峰,江山对君凝愁容。冬尽月向晦,慈亲倚门待。 果见兄骨归,心悲又以喜。如君节行真古人,一门内外唯孤身。 出营甘旨入奉母,崎岖州里良苦辛。君向余太息,此事不足言。 遥望天寿山,犹在浮云间。长叹未及往,尘沙没中原。 神州已陆沉,菽水难为计。岂无季孙粟,义不当人惠。 世无汉高帝,饿杀韩王孙。宁受少年侮,不感漂母恩。 时人未识男儿面,如君安得长贫贱。读书万卷佐帝王,传檄一纸定四方。 拜埽十八陵,还归奉高堂。穷冬积阴天地闭,知君唯有袁安雪。
běi fēng shí èr yuè   yóu xiàng xīng bǎng rén wèn zhī   yán dàn zhān yīng
sān nián gān àn xiāng guó   yǒu xiōng guī yíng gāo táng yǒu ér rén   bǎi shāng zāi pín
lái hǎi liǎng yuè   cái bái jīn bàn guī lái mén xiá cān   zhí zǒu shān xià qiú xiōng guān
zhōng xuě mǎn shí fēng   jiāng shān duì jūn níng chóu róng dōng jǐn yuè xiàng huì   qīn mén dài
guǒ jiàn xiōng guī   xīn bēi yòu jūn jié xíng zhēn rén   mén nèi wài wéi shēn
chū yíng gān zhǐ fèng   zhōu liáng xīn jūn xiàng tài   shì yán
yáo wàng tiān shòu 寿 shān   yóu zài yún jiān cháng tàn wèi wǎng   chén shā méi zhōng yuán
shén zhōu chén   shū shuǐ nán wéi sūn   dàng rén huì
shì hàn gāo   è 饿 shā hán wáng sūn níng shòu shào nián   gǎn piāo ēn
shí rén wèi shí nán ér miàn   jūn ān zhǎng pín jiàn shū wàn juàn zuǒ wáng   chuán zhǐ dìng fāng
bài sào shí líng   hái guī fèng gāo táng qióng dōng yīn tiān   zhī jūn wéi yǒu yuán ān xuě