梧桐

宋代 司马光
紫极宫庭阔,扶疏四五栽。 初闻一叶落,知是九秋来。 实满风前地,极添雨后苔。 群仙傥来会,灵凤必徘徊。
gōng tíng kuò   shū zāi  
chū wén luò   zhī shì jiǔ qiū lái  
shí mǎn fēng qián   tiān hòu tái  
qún xiān tǎng lái huì   líng fèng pái huái