梧桐

宋代 司馬光
紫極宮庭闊,扶疏四五栽。 初聞一葉落,知是九秋來。 實滿風前地,極添雨後苔。 群仙儻來會,靈鳳必徘徊。
gōng tíng kuò   shū zāi  
chū wén luò   zhī shì jiǔ qiū lái  
shí mǎn 滿 fēng qián   tiān hòu tái  
qún xiān tǎng lái huì   líng fèng pái huái