无题四首

唐代 李商隐
(其一) 来是空言去绝踪, 月斜楼上五更钟。 梦为远别啼难唤, 书被催成墨未浓。 蜡照半笼金翡翠, 麝熏微度绣芙蓉。 刘郎已恨蓬山远, 更隔蓬山一万重。 (其二) 飒飒东风细雨来, 芙蓉塘外有轻雷。 金蟾啮锁烧香入, 玉虎牵丝汲井回。 贾氏窥帘韩掾少, 宓妃留枕魏王才。 春心莫共花争发, 一寸相思一寸灰。 (其四) 何处哀筝随急管, 樱花永巷垂杨岸。 东家老女嫁不售, 白日当天三月半。 溧阳公主年十四, 清明暖後同墙看。 归来展转到五更, 梁间燕子闻长叹。 王十二兄与畏之员外相访,见招小饮,时予以悼亡日近, 不去,因寄。 谢傅门庭旧末行, 今朝歌管属檀郎。 更无人处帘垂地, 欲拂尘时簟竟床。 嵇氏幼男犹可悯, 左家娇女岂能望? 愁霖腹疾俱难遣, 万里西风夜正长。
   
lái shì kōng yán jué zōng  
yuè xié lóu shàng gēng zhōng
mèng wèi yuǎn bié nán huàn  
shū bèi cuī chéng wèi nóng
zhào bàn lóng jīn fěi cuì  
shè xūn wēi xiù róng
liú láng hèn péng shān yuǎn  
gèng péng shān wàn zhòng
  èr  
dōng fēng lái  
róng táng wài yǒu qīng léi
jīn chán niè suǒ shāo xiāng  
qiān jǐng huí
jiǎ shì kuī lián hán yuàn shǎo  
fēi liú zhěn wèi wáng cái
chūn xīn gòng huā zhēng  
cùn xiāng cùn huī
   
chǔ āi zhēng suí guǎn  
yīng huā yǒng xiàng chuí yáng àn
dōng jiā lǎo jià shòu  
bái dàng tiān sān yuè bàn
yáng gōng zhǔ nián shí  
qīng míng nuǎn hòu tóng qiáng kàn
guī lái zhǎn zhuǎn dào gēng  
liáng jiān yàn zi wén cháng tàn
wáng shí èr xiōng wèi zhī yuán wài xiāng fǎng 访   jiàn zhāo xiǎo yǐn   shí dào wáng jìn  
  yīn
xiè mén tíng jiù xíng  
jīn zhāo guǎn shǔ tán láng
gèng rén chù lián chuí  
chén shí diàn jìng chuáng
shì yòu nán yóu mǐn  
zuǒ jiā jiāo néng wàng  
chóu lín nán qiǎn  
wàn 西 fēng zhèng cháng