无题

近现代 蔡淑萍
城市多高楼,层层复叠叠。不识邻者谁,窗户每相接。 教人慎言笑,不敢声遽发。声高扰四邻,颇为人不屑。 西邻有娇女,年可十二三。美目清如水,束发才过肩。 常见晨与昏,低首坐窗前。想知课业重,读写不稍闲。 今朝知何故,娇女忽大哭。双手桌上拍,双脚地下蹴。 阿母急抚肩,阿父眉轻蹙。乖女快噤声,齐声低语嘱。 此情令我感,不觉湿双眸。羡女少拘谨,偶然得自由。 我岂无可喜?我岂无可忧?喜忧难形色,怎堪为尔俦! 夜梦返山林,山花满幽径。鸟啼绿树颠,涧波如鸣磬。 忘形二三子,清歌杂高咏。一哭还一笑,窗白人已醒。
chéng shì duō gāo lóu   céng céng dié dié shí lín zhě shuí   chuāng hu měi xiāng jiē
jiào rén shèn yán xiào   gǎn shēng shēng gāo rǎo lín   wéi rén xiè
西 lín yǒu jiāo   nián shí èr sān měi qīng shuǐ   shù cái guò jiān
cháng jiàn chén hūn   shǒu zuò chuāng qián xiǎng zhī zhòng   xiě shāo xián
jīn zhāo zhī   jiāo shuāng shǒu zhuō shàng pāi   shuāng jiǎo xià
ā jiān   ā méi qīng guāi kuài jìn shēng   shēng zhǔ
qíng lìng gǎn   jué shī 湿 shuāng móu xiàn shǎo jǐn   ǒu rán yóu
  yōu   yōu nán xíng   zěn kān wéi ěr chóu  
mèng fǎn shān lín   shān huā mǎn yōu jìng niǎo 绿 shù diān   jiàn míng qìng
wàng xíng èr sān   qīng gāo yǒng hái xiào   chuāng bái rén xǐng