无题

明代 唐寅
红粉啼妆对镜台,春心一片转悠哉。 若为坐看花枝尽,便是伤多酒莫推。 无药可医莺舌老,有香难返梦魂来。 江南多少闲庭馆,依旧朱门锁绿苔。
hóng fěn zhuāng duì jìng tái   chūn xīn piàn zhuàn yōu zāi  
ruò wéi zuò kàn huā zhī jǐn   biàn 便 shì shāng duō jiǔ tuī  
yào yīng shé lǎo   yǒu xiāng nán fǎn mèng hún lái  
jiāng nán duō shǎo xián tíng guǎn   jiù zhū mén suǒ 绿 tái