无题
古春去也怅须臾,问尔能思几日无。
何必伤心催发白,会当动手补颜朱。
妙龄劝赏雄浑语,达士耻随迂阔夫。
我醉欲眠拈一瓣,今生弭忘不教枯。
gǔ
古
chūn
春
qù
去
yě
也
chàng
怅
xū
须
yú
臾
,
wèn
问
ěr
尔
néng
能
sī
思
jǐ
几
rì
日
wú
无
。
hé
何
bì
必
shāng
伤
xīn
心
cuī
催
fā
发
bái
白
,
huì
会
dāng
当
dòng
动
shǒu
手
bǔ
补
yán
颜
zhū
朱
。
miào
妙
líng
龄
quàn
劝
shǎng
赏
xióng
雄
hún
浑
yǔ
语
,
dá
达
shì
士
chǐ
耻
suí
随
yū
迂
kuò
阔
fū
夫
。
wǒ
我
zuì
醉
yù
欲
mián
眠
niān
拈
yī
一
bàn
瓣
,
jīn
今
shēng
生
mǐ
弭
wàng
忘
bù
不
jiào
教
kū
枯
。