五十自寿集唐五十首 其三十一
竹径旁通到后园,卧来唯觉鸟声喧。更无俗物当人眼,自有春风为扫门。
庭际花飞锦绣合,池中鱼戏绿蘋翻。翛然别是神仙趣,世事从今口不言。
zhú
竹
jìng
径
páng
旁
tōng
通
dào
到
hòu
后
yuán
园
,
wò
卧
lái
来
wéi
唯
jué
觉
niǎo
鸟
shēng
声
xuān
喧
。
。
gèng
更
wú
无
sú
俗
wù
物
dāng
当
rén
人
yǎn
眼
,
zì
自
yǒu
有
chūn
春
fēng
风
wèi
为
sǎo
扫
mén
门
。
。
tíng
庭
jì
际
huā
花
fēi
飞
jǐn
锦
xiù
绣
hé
合
,
chí
池
zhōng
中
yú
鱼
xì
戏
lǜ
绿
píng
蘋
fān
翻
。
。
xiāo
翛
rán
然
bié
别
shì
是
shén
神
xiān
仙
qù
趣
,
shì
世
shì
事
cóng
从
jīn
今
kǒu
口
bù
不
yán
言
。
。