五十少公卿赠何子楚居士

宋代 刘一止
五十少公卿,三十老举子。世间老与少,不必较年齿。 我观宦达人,颜色自丰美。癯者忽易腴,变化一日耳。 人言老再少,信是有此理。我为老诸生,流落逾二纪。 四十又过四,淟涊百僚底。说老已十年,何况真老矣。 壮气推幽忧,发白面目缁。宁有再少时,一衰乃如此。 何郎穷过我,齿发亦相似。闲居傲轩裳,臞腹满经史。 时时吐光焰,丽句落窗几。谁家肯终惠,试此足千里。 空令坐穷独,阁户今扫轨。宦达世共慕,闲旷我所喜。 丈夫生世间,要自发奇伟。富贵何足云,功名半张纸。 古来傲世士,良是穷乃止。未有如子年,忼慨隐廛市。 我不愧公卿,愧此少居士。
shí shǎo gōng qīng   sān shí lǎo shì jiān lǎo shǎo   jiào nián chǐ 齿
guān huàn rén   yán fēng měi zhě   biàn huà ěr
rén yán lǎo zài shǎo   xìn shì yǒu wèi lǎo zhū shēng   liú luò èr
shí yòu guò   tiǎn niǎn bǎi liáo shuō lǎo shí nián   kuàng zhēn lǎo
zhuàng tuī yōu yōu   bái miàn níng yǒu zài shǎo shí   shuāi nǎi
láng qióng guò   chǐ 齿 xiāng xián ào xuān cháng   mǎn jīng shǐ
shí shí guāng yàn   luò chuāng shuí jiā kěn zhōng huì   shì qiān
kōng lìng zuò qióng   jīn sǎo guǐ huàn shì gòng   xián kuàng suǒ
zhàng shēng shì jiān   yào wěi guì yún   gōng míng bàn zhāng zhǐ
lái ào shì shì   liáng shì qióng nǎi zhǐ wèi yǒu zi nián   kāng kǎi yǐn chán shì
kuì gōng qīng   kuì shǎo shì