午日同李于鳞游天宁寺

明代 宗臣
得尔逃名者,今辰又少林。山高杨柳细,路险薜萝深。 古塔已凋翠,祗园曾布金。谈经群鸟下,听法一龙吟。 舍利光难灭,菩提迹岂沉。空虚能悟性,情净不依心。 云竹窥禅相,风皇度梵音。僧来看果结,酒至对蒲斟。 世事形骸苦,浮生日夜侵。慈航如可渡,同此谢朝簪。
ěr táo míng zhě   jīn chén yòu shǎo lín shān gāo yáng liǔ   xiǎn luó shēn    
diāo cuì   zhī yuán céng jīn tán jīng qún niǎo xià tīng   lóng yín    
shè guāng nán miè   chén kōng néng xìng qíng   jìng xīn    
yún zhú kuī chán xiāng   fēng huáng fàn yīn sēng lái kàn guǒ jié jiǔ   zhì duì zhēn    
shì shì xíng hái   shēng qīn háng tóng   xiè cháo zān